The Global City xin giới thiệu về sách Những Bức Tranh Phù Thế được viết bởi tác giả Phạm Công Luận, Marcelino Trương, bàn về chủ đề Văn học và được in với hình thức .

Quyển sách Những Bức Tranh Phù Thế được nhà xuất bản Bìa Mềm phát hành
2019 .

Bạn đang xem: Những Bức Tranh Phù Thế PDF Ebook

TẢI SÁCH PDF NGAY

✅ Tác giả ✅ Phạm Công Luận, Marcelino Trương
✅ Nhà xuất bản ✅ Bìa Mềm
✅ Ngày xuất bản
2019
✅ Số trang
197
✅ Loại bìa
✅ Trọng lượng
200 gram
✅ Người dịch

Download ebook Những Bức Tranh Phù Thế PDF Ebook

Tải sách Những Bức Tranh Phù Thế PDF Ebook ngay tại đây

TẢI SÁCH PDF NGAY

Review sách Những Bức Tranh Phù Thế

Hình ảnh bìa sách Những Bức Tranh Phù Thế

image

image

image

Đang cập nhật…

Nội dung sách Những Bức Tranh Phù Thế

Có những câu chuyện cũ, không có gì độc đáo nhưng ta muốn giữ cho riêng mình. Một ngày, ta ghi lại kỷ niệm ấy trên trang giấy, rồi được nếm trải cảm giác sung sướng khi bài viết nên hình nên dạng, được đăng trên sách, báo…

Viết về ký ức phải chăng chỉ là sự trốn chạy thực tại? Tôi không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Khi viết về quá khứ, tôi nhận ra mình là ai, những gì đã tác động đến mình để trở thành một con người đủ cả những điều hay và dở, những điều mạnh mẽ lẫn yếu đuối trong tính cách không dứt bỏ được. Tôi hiểu rõ hơn vì sao mình yêu tha thiết một thành phố dù nó dần dần không còn giống nơi chốn mình yêu thương, vì sao gắn bó với xóm giềng, cây cỏ, thời tiết, khí hậu chung quanh khi tất cả đã dần biến dạng, và vì sao, luôn cố gắng truyền cho con một điều gì đó của quá khứ, dù các con thật ra đang sống để hình thành một quá khứ cho tương lai của các con. Đó là mật mã để gắn kết các thế hệ mà nhiều khi mong muốn truyền đi như một thứ bản năng có sẵn. Có lẽ đó là lý do các cụ già thích kể chuyện xưa.

Dù sao, thời thơ ấu là thời gian đẹp nhất đời người, cho nên viết về tuổi thơ là niềm vui thực sự. Bằng bàn phím tôi du hành ngược thời gian, để được lần nữa nếm miếng bánh tráng kẹo mạch nha ngọt lịm của ngày xưa, hút nhụy hoa trong cuống bông bụp trồng bên hàng rào, nhai lại hạt điệp vàng thơm bùi và đăng đắng… Đó là những khoái cảm đơn sơ nhưng nhớ lâu.

Kỷ niệm càng đào xới, càng khai thác lại càng đầy và lộ ra những điều từng quen thuộc nhưng lạ lùng như mới gặp lần đầu. Đó là vẻ hấp dẫn khi được đào bới kho tàng ký ức…

(Vẻ hấp dẫn của ký ức)

Đó là một năm xa xưa, khi Sài Gòn còn ngây thơ và Phú Nhuận vẫn còn là một cái xã êm ả đầy hoa lá xôn xao, với những ngôi nhà ngói xen lẫn những mái tôn nghèo nằm dưới ánh nắng miền Nam, mỗi ngày lắng tiếng chuông chùa Kỳ Quang, tiếng chuông nhà thờ Nam và tiếng trống hát bội sân đình Phú Nhuận vọng đến từ đường Lê Tự Tài dịp Tết…

(Tân Sửu 1961)

Không bao giờ có thể ăn lại những món ăn gia đình thời bao cấp nữa. Ấn tượng về chúng là sự chế biến linh hoạt của những người phụ nữ trong nhà, với mớ lương thực được phân phối dè sản. Đó là món bánh mì hấp đơn sơ, hấp trong nồi cơm, lấy ra quết miếng mỡ hành, cuộn rau sống và chấm nước mắm pha, không hề có miếng thịt, bì xào nào cả… là món “mì riêu”, thực chất là món bún riêu nhưng thay bún bằng mì sợi, vì không đào đâu ra bún khi gạo lúc đó rất hiếm. Là món bánh khoai mì, hay món bánh cay, làm từ mớ khoai mì được phân phối hằng tháng. Những món ăn của một thời không muốn quay trở lại, nhưng đậm đà tình thương tần tảo và chính xác là rất ngon thời ấy…

(Ăn và Tình)

Tôi sẽ nhớ những buổi sáng mùa xuân của năm mười tám tuổi, khi nóc nhà còn lợp bằng tôn chưa xây lên cao. Tôi nằm trên đó, nhìn mây trời có những cánh chim bay qua, thấy nỗi rạo rực của lòng trai mới lớn đang nghĩ ngợi rất nhiều và tình yêu, về hạnh phúc và cả về danh vọng phù phiếm… Những đêm mùa hè khác, tôi ngủ trước hàng ba trong một đêm oi bức, nghe đủ âm thanh lao xao của thiên nhiên nhiệt đới do cơn gió mang đến. Có đêm, tôi thức giấc khi trăng chiếu vào mái hiên nhà rất sáng, chiếu lên cành lá cây táo gai và đám chậu cây kiến cò có bông trắng xếp thành một cụm vây quanh gốc táo…

(Hộp Kỷ niệm)

Những năm sau 1975, cuộc sống khó khăn khiến nhiều người ra đường bán lặt vặt kiếm sống… Người bán rong xuất hiện khá nhiều, mỗi ngày cả chục người vô xóm bán các loại bánh, nhuộm quần áo, bán chổi lông gà, hớt tóc dạo… Có người đi thu mua gọng kiếng, bút máy, cao cấp hơn là thu mua đồ gỗ xưa, bạc cắc xưa, đồng hồ xưa…

(Những ngưới đi qua phố)

———

Tác giả: Phạm Công Luận sinh ngày 15.10.1961 tại Sài Gòn, hiện là nhà báo và là tác giả của những tựa sách đang bán chạy nhất thị trường sách hiện nay.

Tác phẩm tiêu biểu: Những sắc màu Nhật Bản, 1998 (viết chung với Asako Kato – NXB Trẻ) – Nếu biết trăm năm là hữu hạn, 2011 (bút danh Phạm Lữ Ân, đồng tác giả với Đặng Nguyễn Đông Vy – NXB Hội Nhà Văn) – Những lối về ấu thơ, 2011 (bút danh Phạm Lữ Ân, đồng tác giả với Đặng Nguyễn Đông Vy – NXB Hội Nhà Văn) – Chú bé Thất Sơn, 2012 (NXB Trẻ) – Đường phượng bay (NXB Kim Đồng) – Sài Gòn – Chuyện đời của phố, 2014 (NXB Hội Nhà Văn) – Trên đường rong ruổi, 2014 (NXB Hội Nhà Văn) – Sài Gòn – Phong vị báo xuân xưa, 2018 (NXB Văn Hóa Văn Nghệ)…

Mua sách Những Bức Tranh Phù Thế ở đâu

Bạn có thể mua sách Những Bức Tranh Phù Thế tại đây với giá

169.150 đ
(Cập nhật ngày 16/12/2022 )

Tìm kiếm liên quan

Những Bức Tranh Phù Thế PDF Ebook

Những Bức Tranh Phù Thế MOBI

Những Bức Tranh Phù Thế Phạm Công Luận, Marcelino Trương ebook

Những Bức Tranh Phù Thế EPUB

Những Bức Tranh Phù Thế full

Tìm hiểu thêm
văn chương
Phạm Công Luận, Marcelino Trương
bìa mềm

2019

197

200

Có một số câu chuyện cũ, không có gì đặc sắc, nhưng chúng tôi muốn giữ chúng cho riêng mình. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ ghi lại kỷ niệm đó trên một trang giấy, để rồi trải nghiệm niềm hạnh phúc khi bài báo được thành hình, đăng trên sách, báo …

Viết ký ức có phải chỉ là sự thoát ly? Tôi không nghĩ nó dễ dàng. Khi tôi viết về quá khứ, tôi nhận ra tôi là ai và điều gì đã ảnh hưởng đến tôi để trở thành một con người tốt và xấu, tính cách mạnh và yếu không thể dừng lại. Tôi hiểu rõ hơn lý do tại sao tôi yêu một thành phố, ngay cả khi nó dần dần không còn là nơi tôi yêu nữa, tại sao tôi lại gắn bó với những người hàng xóm, cây cỏ, thời tiết và khí hậu khi mọi thứ đang lụi tàn. Hãy hình thành, tại sao, hãy luôn cố gắng thấm nhuần điều gì đó từ quá khứ vào con bạn, ngay cả khi bạn đang thực sự định hình quá khứ cho tương lai của mình. Đôi khi mong muốn được truyền lại là một thứ thuộc về bản năng, và chính mật mã này đã gắn kết các thế hệ. Có lẽ vì vậy mà người già thích kể chuyện xưa.

Dù sao đi nữa, tuổi thơ là quãng thời gian đẹp nhất trong đời, vì vậy viết về nó là một điều thực sự đáng trân trọng. Cùng cây đàn, tôi du hành về quá khứ, một lần nếm lại miếng giấy mạch nha ngọt ngào năm xưa, ngậm nhụy hoa râm bụt trồng bên hàng rào, nhai những hạt điệp vàng thơm đắng… Đó là những niềm vui giản dị nhưng bền lâu.

Ký ức càng được đào lên, càng được khai thác, và càng lấp đầy, nó càng lấp đầy, để lộ ra những điều đã từng quen thuộc và xa lạ, như thể lần đầu tiên nhìn thấy chúng. Thật hấp dẫn để khai thác kho tàng ký ức …

(Sự quyến rũ của trí nhớ)

Đã lâu lắm rồi, thuở Sài Gòn còn hồn nhiên, trong sáng, Phú Nữ vẫn là một xã yên bình đầy hoa, ngày nào trong nắng phương Nam, với những ngôi nhà ngói xen lẫn mái tôn đơn sơ. Nghe tiếng chuông của Kỳ. Chùa Guangbao, chuông của Giáo hội Phương Nam và trống trong sân của xã Funuan từ phố Letutai trong kỳ nghỉ lễ hội mùa xuân …

(New Bull 1961)

Không còn những bữa cơm nhà thời bao cấp. Họ có ấn tượng rằng những người phụ nữ trong nhà rất linh hoạt và thức ăn được phân phát rất ít. Đó là một món bún hấp đơn giản, hấp trong nồi cơm, gắp ra một miếng hành lá, cuốn lá lốt rồi chấm với nước mắm, không có thịt, không có da rán … Nhưng lúc đó. , gạo rất khan hiếm, thay vì làm quạt bằng mì thì không thể kiếm được quạt. Đó là bánh khoai mì hay bánh cay được làm từ một mẻ bột sắn được phát hàng tháng. Những món ăn của một thời đi không muốn quay lại nhưng chan chứa tình người và quả thật là ngon hồi đó …

(ăn và yêu)

Tôi sẽ nhớ buổi sáng mùa xuân ấy năm tôi mười tám tuổi, khi đó mái nhà còn lợp bằng những tấm tôn chưa xây. Tôi nằm trên đó, nhìn mây trời nơi cánh chim bay, thấy rạo rực trong lòng người trẻ, nghĩ về tình yêu, về hạnh phúc và danh vọng vô ích … Những đêm hè khác tôi ngủ trước người thứ ba. Chèo thuyền trong đêm oi ả và lắng nghe âm thanh nhiệt đới của thiên nhiên do gió mang lại. Một đêm thức dậy, trăng đã sáng rực trước hiên nhà, trên cành táo gai, cây mối thành từng chùm quanh cây táo…

(Hộp tưởng niệm)

Những năm sau 1975, cuộc sống khó khăn khiến nhiều người phải ra đường bán những thứ lặt vặt kiếm sống bằng … chổi, cắt quần áo. Có người mua khung, bút ký, cao cấp hơn là mua đồ cổ, đồng bạc cũ, đồng hồ cũ …

(người qua đườngỒ)

————

tác giả: Phạm Công Luận sinh ngày 15 tháng 10 năm 1961 tại Sài Gòn, hiện là nhà báo, tác giả của cuốn sách bán chạy nhất trên thị trường hiện nay.

Công trình tiêu biểu: màu sắc của nhật bản1998 (đồng tác giả với Asako Kato-Youth Press) – Nếu bạn biết rằng trăm năm là có hạn2011 (bút danh Fan Luan, đồng tác giả với Dang Ruan Tongwei – Nhà xuất bản Hiệp hội Nhà văn) – Đường về tuổi thơ2011 (bút danh Fan Luan, đồng tác giả với Đặng Nguyễn Đông Vy – Nhà xuất bản Hội Nhà văn) – con trai đó2012 (Báo Tuổi trẻ) – Đường Phượng Hoàng bay (Nhà xuất bản Jindong) —— Sài Gòn – Chuyện phố phường, 2014 (Nhà xuất bản Hội Nhà văn) – trên đường chuyển vùng2014 (Nhà xuất bản Hội Nhà văn) – Sài Gòn – Hương vị của Chun Pao xưa2018 (Báo Văn hóa Nghệ thuật)…


image
image
image

https://sach.info là website thư viện sách định dạng PDF Ebook miễn phí lớn nhất Việt Nam
169.150 đ

200

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *